Tổn thương tuổi thơ, vết hằn khó phai
Lên đầu trang

Tổn thương tuổi thơ, vết hằn khó phai

thegioitiepthi.vn Ngoài trời mưa vẫn nặng hạt, nỗi lo cơn bão lớn cứ thường trực trong lòng thế nhưng đọc bài báo vụ 230+1 cái tát, là một cô giáo tôi thật sự thấy… đau.

Nhớ lại chuyện hồi thằng nhóc nhà mình học lớp năm, đạp xe đi học xa mà phải đi hai buổi một ngày hơn 10km chứ ít gì. Mẹ cũng phải làm xa lại ngược đường nên cũng đành chịu cho con tập "luyện giò". Bữa nọ, mẹ về sớm, sẵn tiện lên trường đón con về rồi chiều đưa con đi để thằng nhỏ đỡ phải đạp xe hai lượt. Xe đạp để lại nhà xe của trường, mẹ vô tư nghĩ cứ vậy thôi vì học sinh trường mẹ vẫn thường có trường hợp như vậy và buổi trưa có bảo vệ trực cơ mà.

Thế rồi, buổi chiều tan học về, vừa vào nhà, thằng ku nước mắt giọt ngắn giọt dài bảo là bị cô giáo mắng trước lớp rằng "bỏ xe mất ráng chịu", "bảo vệ của trường không phải để giữ xe cho em"... Cô còn nói nhiều lắm nhưng bây giờ cứ mãi ấn tượng với hai câu nói này. 

Với đứa trẻ bị ăn tát kia đó là dấu ấn, là kí ức, là nỗi ám ảnh mà bé sẽ mang theo suốt đời 

Không phân tích sâu vào vấn đề, điều muốn nói ở đây là cách cô giáo nói với "con nít". Tôi buồn, chỉ biết ôm con vào lòng, xoa dịu nỗi tức tưởi của con chứ còn biết làm hay nói gì về đồng nghiệp đây.

Thằng ku nhà mình vốn đã "khó tính", mẹ giận mắng mỏ thế nào cũng được nhưng mà lỡ nói "mày, tao" là nó hoặc sầm mặt lại hoặc khóc tức tưởi, kể lể "sao mẹ nói mày tao", "sao mẹ không lịch sự".... 

Giáo dục con trẻ không phải chuyện dễ dàng, những ấn tượng tuổi thơ dễ ăn sâu vào kí ức trẻ thơ. Cũng may mắn cho con là suốt bao nhiêu năm đến trường chỉ có mỗi lần này con khóc.

Một chuyện khác của con. Nhớ hồi con học hai năm mẫu giáo, mẹ mang sữa theo nhưng con lười uống, có hôm hết buổi mang về, có hôm lén nhờ bạn uống giùm. Thế là bị cô giáo phát hiện. 

Giữa buổi, đến giờ chơi, cô ôm con và một bạn gái nữa cũng lười uống sữa như con vào lòng, canh giữ cho hai đứa uống xong hai hộp sữa rồi mới cho chơi với bạn. Muốn chơi thì con phải uống cho nhanh. 

Trong mỗi con người chúng ta ai cũng có phần tích cực và phần tiêu cực, làm sao để phần tích cực chế ngự được phần tiêu cực không phải là điều dễ dàng.

Trường học ghép mẫu giáo với tiểu học nên rất khó quản lý học sinh trong giờ chơi, thế là cô quy định bạn nào xuống sân chơi dơ bẩn quần áo là không cho "cắm cờ" nên con học cả buổi về quần áo vẫn sạch sẽ, thơm tho. 

Hai năm với cô con biết ngoan ngoãn, biết tự ăn, biết cầm viết tay phải. Mẹ thầm cảm ơn cô, cô giáo đầu đời của con. 

Hai mẩu chuyện về cô giáo của con là chuyện của riêng mình nhưng qua đó để những ai là mẹ, là cô giáo suy nghĩ thêm về câu chuyện giáo dục với con trẻ. 

Trở lại câu chuyện 230+1 cái tát theo cá nhân tôi, dù sự việc được xử lý ra sao, mức độ nào thì rồi tất cả cũng theo thời gian sẽ đi vào quên lãng. Nhưng với đứa trẻ bị ăn tát kia đó là dấu ấn, là kí ức, là nỗi ám ảnh mà bé sẽ mang theo suốt đời và liệu từ bây giờ câu nói "cô giáo như mẹ hiền" còn được bé lắng nghe và tin nữa hay không? 

Giáo dục con trẻ không phải chuyện dễ dàng, những ấn tượng tuổi thơ dễ ăn sâu vào kí ức trẻ thơ

Trong mỗi con người chúng ta ai cũng có phần tích cực và phần tiêu cực, làm sao để phần tích cực chế ngự được phần tiêu cực không phải là điều dễ dàng.     

Ngoài trời cứ mưa rỉ rả, ước gì những giọt mưa kia có phép nhiệm mầu xóa đi nỗi đau thể xác lẫn tâm hồn của cậu bé kém may mắn kia trong, để ngày mai khi em đến trường thì "mỗi ngày đến trường là một ngày vui". 

Mong rằng những "con sâu" trong ngành giáo dục sẽ sớm được loại bỏ để nghề giáo mãi mãi là nghề cao quý nhất trong những nghề cao quý.

THÚY VĂN
Ý kiến bạn đọc