Cần công nhận văn bằng để đảm bảo tính đồng bộ và hội nhập quốc tế
Lên đầu trang

Cần công nhận văn bằng để đảm bảo tính đồng bộ và hội nhập quốc tế

thegioitiepthi.vn Liên quan đến Luật Giáo dục đại học được Quốc hội cho ý kiến tại kỳ họp lần này, ngày 6/11, TS. Nguyễn Minh Lợi, Phó Cục trưởng Cục Khoa học công nghệ và Đào tạo, Bộ Y tế cho rằng, Luật giáo dục hiện hành của Việt Nam quy định trình độ, văn bằng của bác sĩ chuyên khoa sâu (chuyên khoa 1, 2, bác sĩ nội trú) tương đương với trình độ cử nhân, thạc sĩ như hiện nay là không phù hợp.

Mô hình đào tạo của Trung Quốc và Indonesia (Ảnh: TS. Nguyễn Minh Lợi)

TS. Nguyễn Minh Lợi phân tích, để trở thành người bác sĩ hành nghề chuyên môn, sau khi hoàn thành chương trình đào tạo 6 năm ở trường đại học, người học còn phải được đào tạo chuyên khoa, chuyên sâu và thường xuyên đào tạo cập nhật, phát triển nghề nghiệp, điều này khác hẳn với các chương trình đào tạo cử nhân thường chỉ học 4 năm đại học.

Hơn nữa, chương trình đào tạo, năng lực của chuyên khoa và chuyên khoa sâu (ở Việt Nam hiện nay là đào tạo bác sĩ chuyên khoa 1, chuyên khoa 2 và bác sĩ nội trú) khác hẳn chương trình và năng lực đầu ra của thạc sĩ, tiến sĩ.

Theo TS. Lợi, trình độ của những đối tượng này không thể giống với trình độ và văn bằng cử nhân, thạc sĩ, tiến sĩ. Tuy nhiên điều này chưa được thể hiện trong dự thảo Luật giáo dục đại học, nên cần thiết phải quy định về loại hình trình độ và văn bằng này trong dự thảo Luật.

TS. Lợi nêu quan điểm, đào tạo y khoa là đào tạo song song theo cả 2 hướng hàn lâm và chuyên nghiệp. Do vậy, nếu không quy định về trình độ cụ thể cho đối tượng đào tạo nhân lực này trong Luật, mà giao Chính phủ quy định về xác định chỉ tiêu, thời gian đào tạo… như ở Điều 73 của Dự thảo sửa đổi Luật giáo dục Đại học sẽ chỉ làm rối thêm hệ thống mà không giải quyết được việc nâng cao chất lượng nhân lực ngành y… Theo TS. Nguyễn Minh Lợi, chúng ta cần công nhận văn bằng để đảm bảo tính đồng bộ và hội nhập quốc tế.

Trước ý kiến này của TS. Lợi, bà Nguyễn Thị Kim Phụng, Vụ trưởng Vụ Giáo dục đại học, Bộ GD-ĐT cho rằng: Theo kinh nghiệm ở một số nước trên thế giới, việc quản lý tổ chức đào tạo, quy định trình độ nghề và cấp chứng chỉ nghề nghiệp chuyên sâu thường thuộc thẩm quyền của hiệp hội nghề nghiệp hoặc của cơ quan quản lý chuyên môn.

Việc quy định tên văn bằng gắn với tên vị trí việc làm (bác sỹ, dược sỹ, kỹ sư, kiến trúc sư…) trong hệ thống giáo dục quốc dân không phổ biến trên thế giới, chỉ gặp trong mô hình đào tạo của Liên xô và một số nuớc Đông Âu trước đây.

“Ban soạn thảo đã tham khảo Luật Giáo dục đại học của một số nước như Nhật Bản, Hàn Quốc, Thái Lan, Malaysia Indonesia , Đức, Trung Quốc… thì chưa thấy có nước nào quy định về đào tạo bác sĩ chuyên khoa, bác sỹ nội trú trong Luật Giáo dục Đại học…” – bà Phụng nói.

Phản biện ý kiến này, TS. Lợi một lần nữa nhấn mạnh: “Như chúng tôi đã nói không thể hòa trộn hoặc lẫn lộn về chương trình đào tạo và năng lực giữa cử nhân, thạc sĩ, tiến sĩ với bác sĩ, chuyên khoa 1, chuyên khoa 2 và nội trú. Nguyên lý tiếp cận ở đây là loại hình đào tạo chuyên sâu mà nước nào cũng có thuộc bậc đào tạo sau tốt nghiệp đại học. Chúng tôi xin giới thiệu mô hình của Indonesia và Trung Quốc (theo tài liệu chúng tôi có là văn bản Luật Giáo dục đại học – Higher Education Law)” – TS. Lợi nêu ví dụ.

“Thứ nhất, về Luật Giáo dục đại học của Indonesia: có các quy định về văn bằng của giáo dục chuyên nghiệp và chuyên gia (professional, specialist). Tôi cho rằng nếu đó là luật giáo dục đại học y khoa thì mọi người sẽ công nhận ngay đó là bác sĩ, chuyên khoa 1 hay chuyên khoa 2 như ở Việt Nam, nhưng đây là luật chung nên chỉ gọi chung là chuyên nghiệp và chuyên gia” – TS. Lợi cho biết.

​Theo TS. Lợi, điều 1 xác định giáo dục đại học Indonesia có giáo dục học thuật (Academic Education), giáo dục nghề nghiệp (Vocational Education), giáo dục chuyên nghiệp (Professional Education). Trong đó xác định: “Giáo dục chuyên nghiệp là giáo dục đại học sau khi hoàn thành chương trình cử nhân để chuẩn bị cho sinh viên làm các việc đòi hỏi một trình độ chuyên nghiệp cụ thể (specific qualification)”.

Điều 24, 25 và 26 của Luật cũng nêu rõ thẩm quyền là do Chính phủ chủ trì. Điều 24 cũng xác định sinh viên tốt nghiệp của giáo dục chuyên nghiệp sẽ được cấp bằng chuyên nghiệp hoặc chuyên gia.​ Cùng với quy định về trình độ và văn bằng, còn quy định về một số nội dung khác.

“Về Luật Giáo dục đại học của Trung Quốc, qua tài liệu chúng tôi có được, Trung Quốc tiếp cận theo hướng công nhận tương đương như tài liệu ISCED 2011 của UNESCO mà đã có lần chúng tôi giới thiệu. Nội dung được quy định trong Điểu 19 của Luật” – TS. Lợi nêu ý kiến.

Về tên trình độ và văn bằng được xác định rõ có: cử nhân hoặc tương đương (Bachelor’s or equivalent level), cử nhân chuyên nghiệp hoặc tương đương (Bachelor’s or equivalent level, profesional), thạc sĩ hoặc tương đương (Master’s or equivalent level), và tiến sĩ hoặc tương đương (Doctor’s degree or equivalent).

“Theo chúng tôi, trong xu hướng hội nhập quốc tế, đặc biệt là chúng ta đã tham gia cộng đồng kinh tế ASEAN và đã ký thỏa thuận công nhận văn bằng với Trung Quốc, thì dù theo hướng nào cũng cần quy định rõ trong luật để vừa xác định cơ cấu giáo dục của Việt Nam, vừa có cơ sở tham chiếu với các nước, vừa đảm bảo tính khách quan và công bằng cho người học. Có như vậy, hệ thống thể chế của Việt Nam mới từng bước được hoàn thiện, đảm bảo tính đồng bộ và hội nhập quốc tế."

THANH HẢI
Ý kiến bạn đọc

Tiêu điểm

Xã hội

Quốc tế